Lý thuyết Tính đơn điệu và cực trị của hàm số Toán 12 Chân trời sáng tạo
Bài 1. Tính đơn điệu và cực trị của hàm số 1. Tính đơn điệu của hàm số
1. Tính đơn điệu của hàm số
Định lý 1
|
Cho hàm số y = f(x) có đạo hàm trên K.
|
Chú ý:
a) Nếu hàm số y = f(x) có đạo hàm trên K, với mọi x thuộc K và f’(x) = 0 chỉ tại một số hữa hạn điểm của K thì hàm số f(x) đồng biến trên K.
b) Nếu hàm số y = f(x) có đạo hàm trên K, với mọi x thuộc K và f’(x) = 0 chỉ tại một số hữa hạn điểm của K thì hàm số f(x) nghịch biến trên K.
c) Nếu f’(x) = 0 với mọi x thuộc K thì hàm số không đổi trên K.
2. Cực trị của hàm số
Khái niệm cực trị của hàm số
|
Cho hàm số xác định trên tập hợp và . - Nếu tồn tại một khoảng chứa điểm và sao cho với mọi thì được gọi là một điểm cực đại, được gọi là giá trị cực đại của hàm số , kí hiệu . - Nếu tồn tại một khoảng chứa điểm và sao cho với mọi , thì được gọi là một điểm cực tiểu, được gọi là giá trị cực tiểu của hàm số , kí hiệu . |

Định lý
|
Giả sử hàm số y = f(x) liên tục trên khoảng (a;b) chứa điểm và có đạo hàm trên các khoảng và . Khi đó: a) Nếu f’(x) < 0 với mọi và f’(x) > 0 với mọi thì hàm số f(x) đạt cực tiểu tại điểm . b) Nếu f’(x) > 0 với mọi và f’(x) < 0 với mọi thì hàm số f(x) đạt cực tiểu tại điểm . |


